
Mùa hè năm đó, Tôi tự nghĩ với thành tích học cố gắng của mình, tôi sẽ được bama cho về thăm nội ở tận miền Trung, mãnh đất Quảng Trị một thời bom đạn. Tôi có đã được về đó một lần lúc còn nhỏ, năm mà tôi bắt đầu biết em T.An đó. Còn nhớ cái không khí cánh đồng lúa mỗi sáng, một ùi vùng quê đặc trưng , nhớ kĩ niệm thả diều chăn trâu cùng ông chú, hoảng hốt khi đàn trâu ngứa sừng lao vào chọi nhau để rồi không biết làm gì chỉ đứng khóc thảm thiết. Chỉ nghĩ tới đó mà bao cảm xúc lại ùa về. Ông bà nội tôi cho tới bây giờ vẫn còn rất khỏe mạnh, chính tay ông bà đã nuôi dưỡng thành người bảy người con trong đó có ba tôi.